KOREAN TRADITIONAL MEDICINE

 

KOREAN TRADITIONAL MEDICINE

Oriental medicine originated from Chinese medicine based on the theory of Yin-Yang and the Five Elements. Korean traditional medicine was initiated by adopting Chinese medicine and then developing and establishing a domestic medical system from the Three Kingdoms Period to the Unified Silla Period. Medical systems at that time are exemplified by Si-ui (侍醫) in Goguryeo, the medical department (藥部) of the Nae-gwan in Baekje, and medical education institutes such as the Yak-jeon (藥典; 保命司) and the Ui-hak (醫學) in Unified Silla. In Goryeo, specific medical education was conducted in the Ui-gwa (醫科) and medical officials were selected under the Gwageo Jedo, which was the highest level of state examination for the recruitment of state officials. Korean medicine has continued on its own path of development ever since, posting numerous achievements along the way, beginning with 『Jejung iphyo-bang(濟衆立效方)』(1147~1170) by Yeong-seok Kim, and continuing with 『Sinjip eoui chwaryo-bang(新集御醫撮要方)』 (1226) and 『Hyangyak gugeup bang(鄕藥救急方)』 (1236) by Jong-jun Choi, ultimately resulting in 『Hyangyak jipseong bang(鄕藥輯成方)』, which comprehensively established the foundations for Korea's own medical theory.

Y học cổ truyền Hàn quốc bắt nguồn từ Y học cổ truyền trung quốc, dựa trên các học thuyết về Âm - Dương, Ngũ hành. Có nguồn gốc từ y học cổ truyền Trung quốc nhưng sau đó Y học cổ truyền Hàn quốc đã có những bước phát triển riêng để trờ thành nền y học bản địa bắt đầu từ giai đoạn Three Kingdoms cho đến giai đoạn Unified Silla. Những hệ thống lý luận và thực hành y học tại thời điểm đó được ghi chép lại bởi Si-ui tại Goryeo, chương trình đào tạo chuyên ngành y đã được thực hiện tại Ui-gwa và các nhân viên y tế thời đó được tuyển chọn một cách kỹ lưỡng thông qua các kì thi gọi là Gwageo Jedo. Y học cổ truyền hàn quốc vẫn tiếp tục phát triển theo con đường riêng của mình một cách liên tục, trải qua một thời gian dài nó đã đạt được những thành tựu to lớn, đầu tiên là 'Jejung iphoyo-bang' (1147~1170) của Yeong-seok Kim, và sau đó là 'Sinjip eoui chwaryo-bang' (1226), tiếp tục là 'Hyangyak gueup bang' (1236) viết bởi Jong-jun Choi, cuối cùng là thấy ở 'Hyangyak jipseong bang', Những tác phẩm kinh điển này đã tạo dựng nên nền tảng lý thuyết cơ bản của toàn bộ nền Y học cổ truyền hàn quốc sau này.

'Hyangyak' refers to domestic herbal medicine. Hyangyak jipseong bang contains comprehensive references to Hyangyak, a commonly used folk remedy, and explains how to evaluate the efficacy of herbal medicines and manage diseases. This book is significant as a complete medical reference that covers most human diseases. It also suggested prescriptions by using native medicinal materials, while compiling domestic medical experience. Our ancestors attempted not only to develop a domestic system of medication, but also to establish a domestic medical theory on the basis of continuous research. Therefore, the integration of various medical books throughout the country was initiated during the reign of King Sejong, and was completed in that of King Seongjong, resulting in 『Uibang yuchi(醫方類聚)』 which was a compilation of medical references integrating most of the medical books from Korea and China.

'Hyangyak' là quyển sách nói về thuốc thảo dược Hàn quốc. Hyangyak jipseong bang gồm có các bài viết về các vị thuốc dân gian thường dùng, bao gồm phần đánh giá hiệu quả và công dụng chữa bệnh của các vị thuốc này. Đây là quyển sách được đánh giá là đã tập hợp được đầy đủ các phương pháp trị liệu đối hầu hết các bệnh tật của con người thời đó. Ngoài ra nó còn có những miêu tả chi tiết về cách sử dụng các nguyên liệu làm thuốc dựa vào kinh nghiệm bản địa. Tổ tiên người Hàn quốc không chỉ phát triển một hệ thống sử dụng thuốc mà đồng thời cũng đưa ra các lý luận bản địa dựa vào các nghiên cứu cơ bản tiếp theo. Chính vì thế, quá trình tổng hợp các loại khách y hoc cổ truyền khác nhau trên toàn bộ đất nước đã bắt đầu được thực hiện vào thời đại của Vua Sejong, và kết thúc vào thời đại của vua Seongjong, kết quả của quá trình này là quyển sách 'Uibang yuchi' đã được hoàn thành và đây là quyển sách tổng hợp được hầu hết tất cả các kiến thức, kinh nghiệm của y học cổ truyền Hàn quốc và Trung quốc.

The completion of Donguibogam laid the foundations of Korean medicine, which was spread to China and Japan, raising its prestige. Korean medicine was referred to as Hanuihak(漢醫學) meaning 'Oriental medicine' until 1986, but its name was changed into Hanuihak(韓醫學) meaning 'Korean traditional medicine' according to the eighth supplementation of the National Medical Service Act in 1986. The change of name was intended to express its uniqueness which could be achieved by maturation of our native medicine. Most of the foundation was consolidated by 『Donguibogam(東醫寶鑑)』 and 『Dongui suse bowon(東醫壽世保元)』. 『Donguibogam』 organized the initial theoretical system for Korean traditional medicine by integrating Chinese medicine, and 『Dongui suse bowon』 established the basis of Korean medicine, which could be distinguished from that of China, based on 『Donguibogam』.

Việc hoàn thành cuốn sách ĐÔNG Y BẢO GIÁM đã đặt nền móng cho Y học cổ truyền Hàn Quốc lan rộng ra các nước Trung Quốc và Nhật bản, đồng thời cũng nâng cao uy tín của nền y học này. Y học cổ truyền Hàn Quốc còn gọi là Hanuihak, từ này có nghĩa là 'Y học cổ truyền' kể từ năm 1986, nhưng cũng vào năm 1986 theo Luật: the eighth supplementation of the National Medical Service Act tên gọi Hanuihak đã chính thức mang có  nghĩa là: Y học cổ truyền Hàn quốc. Việc thay đổi tên gọi này là để nhấn mạnh về sự duy nhất và những thành thực đã đạt được của nền y học nước nhà.Nền tảng Y học cổ truyền Hàn quốc dựa trên hai quển sách là Đông Y Bảo Giám và 'Đông Y suse bowon'. Sách ĐÔNG Y BẢO GIÁM viết về những lý luận ban đầu của Y học cổ truyền Hàn quốc từ khi vẫn còn bị ảnh hưởng bởi Y học cổ truyền Trung Quốc, và 'Đông Y suse bowon' viết về nền Y học cổ truyền Hàn quốc với những sự khác biệt so với y học cổ truyền Trung Quốc.

(LKA)