KAMPO MEDICINE

 

JAPAN KAMPO - Y HỌC CỔ TRUYỀN NHẬT BẢN

Japanese traditional medicine, called “Kampo”, is based on Chinese traditional medicine. However, after its transfer to Japan with different cultural background, it went through repeated selection, renovation, and reinvention by their own culture. “Japanese Kampo”, which shares the same root with Chinese medicine but developed in different way, is the product formed by such a process. Japanese medical history was initiated by adopting “Hanuibang(漢醫方)”, referring to medical knowledge, via Korea. Around the fifth century AD, when they had any patient among the royal family, they sought doctors from Silla, Baekjae and so forth. For example, there is a historical record saying that Pa-jin Kim(金波鎭), and Gi-mu Han(漢紀武) from Silla was invited to Japan to treat Ingyo Emperor of Japan(允恭天皇). Since then, doctors from Baekjae spreaded their medical knowledge to Japan.

Y học cổ truyền Nhật bản được gọi là 'Kampo', có nguồn gốc từ y học cổ truyền Trung quốc, nhưng sau khi được truyền bá vào Nhật bản, do sự khác nhau về văn hóa, phong túc, lối sống của hai đất nước đã biến đổi y học cổ truyền Trung quốc trở thành Y học cổ truyền Nhật bản mang những đặc điểm khác biệt về lý luận và thực hành và các phương pháp chăm sóc sức khỏe khác, những bài thuốc và cách bào chế thuốc chữa bệnh cũng có những nét khác biệt riêng, đặc trưng của nền y học Nhật bản. Lịch sử của Y học cổ truyền Nhật bản đầu tiên được gọi là  “Hanuibang(漢醫方)” từ tiếng Hàn Quốc. Vào khoảng thế kỉ 15, khi những người trong hoàng tộc của Nhật bị bệnh thì họ đã mời các bác sĩ từ Silla, Baekjae ... đến để chữa bệnh. Có một trường hợp được ghi lại trong lịch sử kể lại rằng Pa-jin Kim và Gi-mu Han những thầy thuốc từ Silla đã được mời đến Nhật bản để chữa trị cho Vua Ingyo của Nhật. Từ đấy, những bác sĩ khác từ Baekjae đã truyền bá kinh nghiệm chữa bệnh cho người Nhật bản.

It is widely believed that first propagation of Chinese medicine in Japan was initiated by Ji-chong from Wu who visited Japan with 160 medical books describing ancient prescription, galenical pharmacy, acupuncture and so forth. Since the inflow of Chinese medicine from Song Dynasty, Japanese medical professionals published their own medical reference including 『Tonishou(頓醫抄)』, and 『Mananpou(萬安方)』 by adding their own experience based on eclectic selection of Chinese medicine from Song Dynasty to Han Dynasty. Prescriptions described in 『Hwajegukbang(和劑局方)』 were mainly used before the inflow of Chinese medicine during Jin, and Yuan Dynasty.

Rất nhiều người đã tin rằng, người đầu truyền bá Y học cổ truyền Trung quốc vào Nhật bản có tên là Ji-chong, ông là người đã tới nước Nhật du lịch và mang theo tới 160 quyển sách về y học cổ truyền, sách về thảo dược, châm cứu, v..v.Kể từ lúc này, Y học Trung quốc đã ồ ạt tràn vào Nhật bản trong triều đại Song, Những thầy thuốc nhật bản cũng đã tự xuất bản các ấn phẩm về Y học gồm có 'Tonishou' và 'Mananpou' bằng kinh nghiệm của chính bản thân họ và thu thập thêm từ các tài liệu của y học trung quốc được viết từ triều đại Song đến triều đại Han. Ngoài ra, các đơn thuốc được viết lại trong tác phẩm 'Hwajegukbang' đã được sử dụng trước khi mà nền y học Trung quốc ồ ạt tràn vào Nhật bản ở triều đại nhà Jin và Yuan.

Tashiro Sanki(田代三喜) advocated the novel theory of ‘treatment based on the diagnosis of symptom’ based on various theoretical concepts such as Yin-Yang, weakness and strength, Qi-Blood, heat and cold, and so forth after studying in China during Ming Dynasty. His disciple, Manase Dohsan(曲直瀨道三) established “Keitekiin(啓迪院)”, and extended up-to-date medical theory back then. Since their medical theory was originated from that of Jin, Yuan, and Ming Dynasty, they are called as “the Afterages School”. Afterward, reactionism became popular even in medical field, resulting in the appearance of “the Ancient Prescription Restoration School” who insisted to use prescriptions in 『Sanghallon(傷寒論)』 exclusively, and rebelled against Chinese medicine of Song and Ming Dynasty in an apposition of the theory related to Yin-Yang and the Five Elements, and Jangbu Gyeongmaek, and “the Eclectic School” who accommodated strengths from both of the theories.

Tahiro Sanki sau khi sang Trung quốc học tập trong triều đại nhà Minh, khi trở về Nhật ông là người ủng hộ lý thuyết 'Trị liệu phải dựa vào việc khai thác các triệu chứng' việc chẩn đoán dựa trên các học thuyết cơ bản như, Âm và Dương, Bổ - Tả, Khí - Huyết, Hàn - Nhiệt  v..v. Học trò của ông là Manase Dohsan đã viết cuốn sách 'Keitekiin' và đã mở rộng, cập nhật về lý luận sau đó. Do lý luận này của ông bắt nguồn từ triều đại Jin, Yuan và Minh nên ông và các học trò gọi đây là 'the Afterages School'. Thời gian sau này, đã có nhiều người đã phản bác học thuyết của Tahiro Sanki ở trong nhiều các lĩnh vực y học cổ truyển tại Nhật bản.Và kết quả là xuất hiện trường "the Ancient Prescription Restoration School' tại đây các học sinh chỉ được dạy các phương thuốc được ghi lại trong 'Sanhallon', và từ thời điểm đó các lý luận y học cổ truyền Trung quốc từ thời đại nhà Song và Minh được truyền bá sang Nhật đã bị lồng ghép vào các học thuyết của người Nhật bản cụ thể là học thuyết Âm - Dương, Ngũ hành, Jang bu Gyeongmaek được pha trộn lại với nhau, và trường 'The Eclectic School' là nơi cho thấy sự pha trộn điển hình giữa các lý luận này với nhau.

(LKA)